Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

SỐ: 251 - tác giả


Nhà thơ LÊ VĨNH TÀI

- Sinh năm 1966 tại TP Buôn Ma Thuột.
- Là tác giả của các tập thơ: Hoài niệm chiều mưa (1991), Hạt thóc và Hoa dại (in chung với Uông Ngọc Dậu, 1993), Lục bát Phượng yêu (in chung với Phạm Doanh, 1994), Và nỗi nhớ đã bắt đầu với gió (2004), Vỡ ra mưa ấm (trường ca, 2005), Liên tưởng (2006), Đêm & những khúc rời của Vũ (2008), Thơ hỏi thơ (2008).
- Góp mặt trong các tuyển: Thơ trẻ Việt Nam (1994-1998), Tuyển 20 năm thơ Sông Hương (2003), Tuyển 50 năm thơ Văn nghệ Quân đội, Thơ Việt Nam, Tìm tòi và cách tân 1975-2005 (2007).
- Huy chương vì sự nghiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam 2001

- Giải thưởng của Liên hiệp các hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam năm 2007 cho tập thơ Liên tưởng
- Giải thưởng Chư Yang Sin lần I - 2009 cho trường ca Vỡ ra mưa ấm.

Em muốn một chiếc váy màu đỏ...

em muốn nó mỏng manh
em muốn nó ôm thật chật
cho đến khi một giọt nước mắt
của người nào đó
rơi...

em muốn một chiếc váy khác 
cũng màu đỏ
ngôi sao như một nỗi sợ hãi
về bất cứ điều gì

khi em lựa chiếc váy từ các móc áo
như đang lựa chọn một cơ thể
sẽ mang em vào thế giới này
cùng với tình yêu của em và tiếng khóc

em sẽ mặc nó
như xương
như da
như lông
như tóc...

chiếc váy của em sẽ lây lan như ánh sáng
chàng hãy bước nhẹ nhàng
trên giấc mơ 

và đó cũng là bộ trang phục đẹp nhất
em sẽ mặc
khi xuống mồ...



Không chỉ váy đỏ, em đang mang đôi giày màu đỏ...


mùa thu em bước ra khỏi khu vườn
như một cái gì đang bốc cháy
em phải chạy
chân trần trên cỏ màu xanh

rằng cái chết chỉ là những gì chúng ta mất đi
mùa thu cũng mất
bây giờ là mùa xuân

cái gì đang cháy
có lẽ là chiếc vé máy bay
sẽ mang em ra khỏi khu vườn
sau đó có thể em còn phải làm rơi
những giọt nước mắt
vì chạy chân trần
em đau...

nên bây giờ em sợ chạy chân trần
em đang mang đôi giày màu đỏ
chàng nhớ không
cơn gió...


Sau đó em giặt chiếc váy đỏ,
và phơi...

hình như mặt trời
đã không kịp nhìn thấy
lần vải lót chiếc váy
của em...


Không phải chỉ là váy áo
và giày dép...

giày dép, đó là bí mật riêng tư
như những lá thư
của em

chàng có thấy
những đôi giày
vẫn mang dưới chân em
khi em ngồi hát
bài Phúc Âm Buồn
và không hiểu tại sao Thiên Chúa nói chúng ta
vô tội?

không chỉ váy áo
mà nhiều khi em phải chịu đựng
một đôi giày chật

như ánh mắt
mọi người...

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

SỐ: 251 - tác giả DUY HOÀN




Mai con vào trường thi


Mai con vào trường thi
Đêm nay cha không ngủ
Biển khơi xa rì rầm sóng vỗ
Con đang mơ chuyện cổ tích của bà hay đường tới các vì sao…

Cơn ơi! Bài toán sáng mai con phải làm
Không phải như bài toán cuộc đời cha từng giải
Bình tĩnh nghe con phải có niềm tin đấy
Như cha vượt Trường Sơn năm nào chỉ có chiếc gậy thôi

Bình tĩnh nghe con! Cha vẫn gần con đây
Cha mãi ngắm giảng đường đại học
Cánh phượng mảnh mai rực hồng trong kí ức
Giấc mơ cha một thời nay gửi lại cho con

Chắc giờ này mẹ đang chờ mong
Như đã một thời ngóng trông cha con ngày thắng lợi
Cả một đời cánh vai gầy chẳng mỏi
Chỉ mong, chỉ mong con mình lớn khôn

Con ơi! năm tháng cuộc đời con sẽ thấy đầy hơn
Và không khỏi chạnh lòng qua mỗi cơn sóng động
Cuộc sống bên con rất gần, rất rộng
Khi con biết nghe thầy, tin bạn, kính cha…


Mùa thi 2013




Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

SỐ: 251 - tác giả NGUYỄN HƯNG HẢI



Viết cho con gái
Cho con gái Hải Yên yêu quý


Cái gì bố cũng con trai
lời con bạc tóc nay mai thân già
thương con phận gái là hoa
đường đời mưa nắng thuận hòa có, không

Rồi mai khăn gói theo chồng
rủi may nước mắt cậy trông nhà người
trăm năm họ bố đâu rồi
thương con phận gái về chơi nhà mình

Trời cho được đẹp được xinh
mẹ cho cái bóng, cái hình khỏi lo
một sông, một bến, một đò
một đời cha biết bao giờ hết thương

Ở chùa thì được thơm hương
ở ao nhỡ đục bố thường lo xa
từ ngày mẹ đẻ con ra
vui là của bố buồn là của ai

Thương con nhiều lúc thở dài
nhỏ nhờ cha mẹ, lớn ngoài tầm tay

Mong cho phúc đức đặn đầy
gái trai cũng một lòng này chở che
sợ mai rũ áo ra về
mình con đứng trước hoe hoe cỏ vàng

Mong sao vui nở, buồn tàn
gió mưa đừng có phũ phàng con tôi
mong sao đời mỉm nụ cười
trời xanh mây trắng, tình người bao dung

Tháng ngày trong nỗi mông lung
muốn con mau lớn lại mong từ từ.


Việt Trì, 01.11.2001

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

SỐ: 251 - tác giả ĐỖ VĂN TIẾN





Vũ nữ
Tặng H.T



Anh hạnh phúc, khi xem em múa
Đôi tay trần – hoa cỏ mùa xuân…
Bước xoay tròn, cuốn điệu nhạc ngân
Em lộng lẫy như nắng xuân muôn thuở?

Người náo nức đến xem em múa
Gương mặt nào rạng rỡ, bớt hanh hao?
Ánh mắt nào ấm áp ánh vì sao?
Đôi môi nào, mở lời chào thân thiện?

Em đang múa – mang tình yêu đến
Có riêng ai – tất cả mọi người
Rồi… đêm về lặng lẽ giọt lệ rơi
Buốt lạnh đôi môi, quàng ôm trống vắng…

Xem em múa mà lòng không yên lặng
Muốn khóc òa trước ngõ vắùng đời em!


12.2012








Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

SỐ: 251 - tác giả NGUYỄN VĂN HIỀU


              


Đối cực



Hờ hững
Ném đồng tiền
Vào nón rách

Tiếng cụng ly lắc cắc
Mùi thịt nướng thơm lừng
Ngập ngụa sơn hào hải vị
Ngập ngụa nói
Ngập ngụa cười
Ngập ngụa…

Lập cập nhét sự ban ơn vào túi
Còm cõi bước thấp bước cao
Mùi thịt nướng đuổi sau lưng
Tiếng nói cười đuổi sau lưng
Vô cảm

Kẻ ăn mày lọ mọ tìm về phía khác
Bóng gầy liêu xiêu.

Tết Canh Dần, 2010               


Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

SỐ: 251 - tác giả HỒ HỒNG LĨNH




Đêm



Đừng nghĩ đêm là đen
Đêm chứa âm mưu
Đêm rình rập
Mầm sống ủ từ đêm
Nhân gian có từ đêm
Đừng tưởng đêm yên tĩnh
Đầy rẫy thiên hà khuấy động về đêm
Hiền triết uống đêm chiết ra xạ khúc, đòn bẫy đi lên
Qua đêm đậm đặc nhân loại có những thiên tài mở lối
Trăng và đêm hôn phối
Hương huệ hương quỳnh,
   những đứa con thi ca tinh khôn xông đêm sinh nở
Gót son nàng Kiều nhúng nẻo vườn đêm
Đêm
Và đêm
Chưng cất đêm để bình minh thánh thiện
Đêm là bóng tối
Đêm cũng là ánh sáng
Đừng xem đêm là đen
Chớ nhân danh ánh ngày để làm điều: tối
Đêm - Chờ đêm…

Hòa Thắng, ngày 24.6.2013





Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

SỐ: 251 - tấc giả ĐOÀN GIAO HƯỞNG




Đà Lạt


Xuân Hương
Đêm vó ngựa khua
Lạc chân lữ khách
Cơn mưa độc hành!

Đồi Cù
Cởi áo khỏa thân
Sương hồn nhiên
Cỏ mướt xanh – phố buồn…

Em đi
Bảng lảng thiên hương
Ta say huyền thoại
Yêu đương rối bời!