Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

SỐ: 259 - tacs giả NGUYỄN TRỌNG ĐỒNG





Nơi ta vẫn đi về chung lối
                                         Tặng L.T.K


Ngôi nhà chung nơi ấy ta về
Nơi bóng mẹ tảo tần hôm sớm
Nơi chôn rau cắt rốn
Nơi tình làng nghĩa nước có nhau
Nơi anh và em từng ước hẹn mai sau
Cũng bắt đầu từ đấy…

Hàng cau xanh bồi hồi cơn gió thổi
Làm hoa tiêu mỗi buổi ra về
Gió vẫn ngời lên như nỗi đam mê
Một sắc trời xanh biếc
Một câu hát vút lên từ lồng ngực
Cho trái tim hòa nhịp trái tim.

Đây con đường vẫn son sắt niềm tin
Nơi ta về còn bao điều muốn ngỏ
Mà thì thầm ngọn gió
Như giọt sương lấp lánh ban mai
Cho ta về chung lối ấy con đường
Giữa bộn bề cuộc sống lên hương
Đàn ong từ muôn phương làm giọt mật
Để cho hoa thêm biếc
Và mùa xuân thao thức đón người về…
                                  

                                   
                                                                   Krông Năng, 2. 2014




Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

SỐ; 259 - tác gỉa SƠN THÚY

GIỚI THIỆU CHÂN DUNG HỘI VIÊN


Họ và tên: Hà Thị Sơn Thúy
Bút danh: Sơn Thúy
Năm sinh: 1939
Nguyên quán: Vũ Tây – Vũ Tiên – Thái Bình
Hội viên Hội VHNT Đắk Lắk
Chuyên ngành: Văn học
* Tác phẩm đã in:
- Nỗi niềm (thơ)
- Chút nắng mùa đông (thơ)
- Miền ký ức (truyện – tản văn)
- Hơi thở thời gian (thơ)
* Giải thưởng:
- Tặng thưởng truyện ngắn - Báo Đắk Lắk, Đài PT-TH Đắk Lắk, Hội VHNT Đắk Lắk.
- Giải B giải thưởng VHNT hàng năm (2013) của Hội VHNT Đắk Lắk (tập thơ Hơi thở thời gian).


Hơi thở thời gian

Hơi thở thời gian
phập phồng
xé bung
vỏ áo cây già
bật dậy
mầm xanh non tơ

Hơi thở thời gian
mọng căng
làn môi trái chín
ngọt lịm
đong đưa trên cành
mơn man những giấc mơ xanh

Hơi thở thời gian
ngập ngừng
cánh lá chao nghiêng
lụa mây bắc cầu đáy nước
cho sợi tơ trời vấn vương

Ta nghe hơi thở thời gian
run rẩy nến lau sương phủ
chim di trú vội theo đàn
nắng chiều một tia sót lại
sợi bạc trên đầu chói chang

Phù dung khép cửa nắng vàng
hạt thơ vùi vào trong đất
ta nghe ngàn sau gió thổi
nồng nàn hơi thở thời gian.

Thu 2009


Hóa vàng



Hương đã tàn
Bờ xa nắng tắt
Anh bảo: Hóa vàng đi em!

Hóa vàng những chiều thứ bảy mưa bong bóng
Đạp xe như bay, cười trong mưa
Rụt rè, bối rối, vu vơ
Ra về, thẫn thờ, tự trách…

Hóa vàng cả lời thề chưa có
Mỗi khi trời trở gió
Hoa cỏ may găm đầy tim

Hóa vàng mối tiền duyên
Không nhịp cầu ô thước
Sông Ngân cứ chảy
Con vịt lội nơi nao?
Còn lại giấc chiêm bao
Sao hôm vẫn đó

Mặt hồ giăng giăng sương phủ
Đơn côi bên bờ liễu rũ
Chiều thu gió về thấm lạnh
Em “hóa vàng” đây anh!



Bốn giờ sáng


Lá cây trinh nữ còn ôm nhau ngủ
Sương chưa tan trên mặt lá
Loài người cũng ôm nhau ngủ
Hoặc không
Trong thơm hương thiên đường
Hay sặc mùi địa ngục
Sau một ngày là tiên
Sau một ngày là Phật
Sau một ngày là quỷ dữ
Tất cả đều tĩnh lặng
Hoặc như là tĩnh lặng
Chỉ hạt mầm nghe tiếng mình tách vỏ chui ra
Một cánh chim bay qua
Thảng thốt tiếng kêu nửa tối nửa sáng…
Có ai giật mình tỉnh giấc
Tự hỏi:
Mình ở giấc mơ nào?

Ban Mê 5.2012


Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

SỐ: 259 - tác giả VŨ DY

Tác gỉa VŨ DY

Tùy bút rừng

Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập lòe ma trơi.
Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non.
Tôi ca vui trong nắng.

Mặc người bỏ rừng về phố ta bỏ phố lên rừng.
Hai mươi năm lận đận dưới vòm xanh.
Rừng chung thủy người không chung thủy.
Rừng chết núi khát.
Từng vùng đồi chảy máu ngày mưa lũ.
Làm sao cho nhau cuộc đời?

Tháng mười hai rừng phong thu nhuộm.
Trăng chếch tôi chênh chếnh đầu non.
Con hổ gầm lẻ bạn khi dã cầm xa nhau.
Dõi mắt theo màu bằng lăng tím xa xôi.
Tôi xa xôi như màu bằng lăng tím.
Nước chảy tôi mòn. Hai mươi năm nỗi buồn của lá.

Thức một đêm với rừng để biết rừng một đời mất ngủ.
Đá trầm tư. Cành khô quằn quại.
Lá thầm. Võng mơ dấu người. Lửa nhảy múa tôi chập chờn.
Những giấc mơ thiêm thiếp một thời rừng nguyên sinh.
Tình tôi sợi mây song bền bỉ.

Hẹn mai sau về xanh với núi. Chút tiều phu bỏ lại bên ngoài.
Biếc mắt nai ngồi ôm lau lách ngủ.
Những tưởng ta về buồn như chim giấu mỏ.
Chợt lòng tươi non thơm hơi mưa.



                                            Krông Bông, 20/10/2000 










SỐ: 259 - tác giả HUỆ NGUYÊN

Tác giả HUỆ NGUYÊN

Giấc mơ sẻ đất

Con sẻ đất không về nhặt giấc mơ tôi
chiều rót đầy khoảng gió
những sợi gió ăn mòn nỗi nhớ
mơ giọt ngày xanh như tiếng chim

tán cây cuối cùng chiều qua quyên sinh
bầy sẻ đất trốn vào sợ hãi
mối nghi hoặc mảnh đất lành dự cảm
mọc thêm đôi cánh nỗi buồn

tôi cầm giấc mơ lang thang dọc cánh đồng
vấp ngày nứt nẻ
những sợi gió quấn chân như chú cún
hát cô đơn cào rách phận mình

giấc mơ tuột tay trốn chạy…







Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

SỐ: 259 - tác giả INRASARA

Tác giả INRASARA



GIỮA HAI DÒNG CẢM XÚC –
GIỮA HAI DÒNG THƠ
(Nhận định về 2 tập thơ đoạt Giải thưởng Hội Văn học - Nghệ thuật
các Dân tộc thiểu số Việt Nam 2013)



Cuối mỗi năm, độc giả văn chương luôn hồi hộp theo dõi và bình luận kết quả xét giải thưởng văn học các loại. Trước hay sau công bố. Riêng Giải thưởng Hội Văn học - Nghệ thuật các Dân tộc thiểu số Việt Nam luôn yên ắng. Dư luận dị nghị hay phê phán, không; tụng ca càng không. Văn học các dân tộc thiểu số như thể bị bỏ quên, dù ở đó không ít tác phẩm giá trị. Năm 2013 cả thảy 60 giải các loại được trao, trong đó văn học chiếm đến 19 giải: 9 văn xuôi, 8 thơ và 2 lí luận phê bình. Riêng thơ, không có giải A mà chỉ có 2 giải B. Ngoài Hoàng Thanh Hương là khuôn mặt quen thuộc qua tập thơ Lời cầu hôn của rừng đoạt giải này năm 2008, năm nay nhận giải C với tập thơ mới; một khuôn mặt thơ nữ trẻ mới tinh người dân tộc Chăm: Kiều Maily đoạt giải B qua tập thơ đầu tay Giữa hai khoảng trống (NXB Thanh niên, 2013), bên cạnh nhà thơ gạo cội: Mai Liễu với Núi vẫn còn mưa (NXB Văn hóa Dân tộc, 2013).
Đây được xem là sự kiện nhỏ.
Sự kiện được dự báo từ trước đó. Báo Tiền phong cho rằng: “Thơ Kiều Maily phảng phất bóng dáng tư duy của dân tộc cô… ở đó xuất hiện nhiều câu thơ độc đáo và xuất thần”. Còn tạp chí Sông Hương không ngần ngại nhận định: “Đây là cây bút nữ có những câu thơ được cho là rất dân tộc mà không thiếu hiện đại.” Mai Liễu thì khác. Nhà thơ này tìm thấy giọng riêng ngay từ khi xuất hiện, và anh điềm tĩnh khẳng định tên tuổi mình từ tập này đến tập khác.
Đặt hai khuôn mặt này cạnh nhau để làm cuộc đối sánh, là điều thú vị.

Tha hương và trôi giạt gần như là định phận chung của nghệ sĩ thời hiện đại. Thi sĩ người dân tộc thiểu số hôm nay thì càng. Mai Liễu tha hương: Tam Đảo, Hà Nội, sông Cầu, Ba Bể, Thác Đray Nur, Cà Mau, sông Công, Pleiku, Kon Tum, tháp Nhạn…
Bao năm xa quê đi biệt
Qua sông, tắm biển những đẩu đâu
Rồi những bữa ăn đặc sản Tây, Tầu
                          (Rau dớn tháng ba)
Dẫu tha hương tới đâu, anh vẫn nặng lòng với quê hương. Ai mà chẳng thế! Nhưng sự nặng lòng ấy ở người thơ dân tộc Tày khác xa vực thẳm với nữ thi sĩ trẻ “đứa con của Đất” Chăm. Ở Mai Liễu, vẫn còn đó sự hoài cổ, từ tâm trạng cho đến giọng thơ. Nó man mác buồn mà vẫn chắc nịch cái biết về nỗi hoài nhớ kia của mình.
Như con tàu ra khơi còn nhớ bến
Sông xuôi biền biệt vẫn vọng nguồn
Xa quê - qua mấy ngàn dặm thẳm
Góc rừng, bến nước trĩu lòng ta.
                            (Vọng nguồn)
Kiều Maily thì khác. Nó mơ hồ và lửng lơ khó nắm bắt, nó da diết như thể xảy đến đột ngột nên rất dễ vỡ. Nỗi nhớ mang ở tự thân nguy cơ làm vong thân, bật gốc.
Khúc dân ca đầu hôm ai bỏ dở nửa chừng
âm vang lửng lơ trong gió
làm thức giấc mơ hoang
… Gác trọ Sài Gòn ai hát khúc Thei mai
hồn người như mộng vỡ.
                  (Khúc Thei mai giữa Sài Gòn)
Rồi khi trở về trong vòng tay quê hương, vẫn tâm cảm đó có mặt. Về quê mà như chưa về, như thể đó không phải quê hương thực của ta như ta từng biết. Quê hương làm hoang mang và xa lạ, qua đó người thơ cảm nhận những biến động vi tế nhất của đất trời từng nuôi nấng tuổi thơ mình:
Con chó nhà láng giềng không buồn sủa
dòng mương như chậm hơn
đựng lũ trâu nằm lì dầm nước
bên bờ loài hoa nở muộn mới ra ràng chợt úa
rũ mình trong trưa
… Tiếng reo mừng người về từ nhà xa vang lại
xé một vệt không gian im
rồi vắng lặng
(Palei ngày về)
Trong lúc đó, Mai Liễu về là nhận ra ngay đó là quê mình với khoảng trời yêu thương cùng sự vật quen thuộc. Một quê nhà đậm đà, đượm tình và thân thiết. Cảnh vật có thể đổi thay nhưng tâm cảm con người không thay đổi, thì nó vẫn như xưa cũ:
Hôm nay
Giữa quê nhà
Chợt nhận ra
Dòng suối cong để bền sức chảy
Tìm ra sông về biển hiến mình
Búp rau dớn cong đậm đà hương vị
Bữa cơm thường nồng đượm tình quê!
                         (Rau dớn tháng ba)
Đó có lẽ do khác biệt thế hệ, về cảm thức thời đại. Mai Liễu đã là nhà thơ, khi đất nước đã mười năm mở cửa; còn Kiều Maily thuộc thế hệ hậu @. Nhưng cái làm nên khác biệt lớn, đó chính là lối tư duy truyền thống dân tộc. Ở đây, tư duy Chăm và tư duy Tày. Mai Liễu là cái gì đó đơn tuyến, cụ thể; người đọc có thể tiếp nhận ngay ý tưởng của nhà thơ muốn thể hiện:
Đời người dài như con suối
Đời người ngắn như cọng rau
Sao chẳng có lúc nên cong?
như rau dớn tháng ba,
như suối chảy...
(Rau dớn tháng ba)
Kiều Maily phức hợp và đa tầng, đòi hỏi ở người đọc nhiều liên tưởng hơn.
Mương Cái xuôi về palei em
Mương Đực đổ qua làng anh
cả hai chảy tan vào biển

Tìm nhau
dòng nước phải ngược lên nguồn suối

Anh dám mang phần số loài cá hồi không?
cùng em, ngược về nguồn cội
tìm nhau

Vượt ngàn dòng dữ hay lách trăm vách đá ngầm
ta cùng ngược
cho ngày mai con cháu ta băng băng biển lớn
vẫn còn nhớ về nguồi suối
tìm nhau…
      (Mương Đực - Mương Cái)
Ở đây, vẫn có “suối”, “mương”, “biển”… nhưng chúng bắt nguồn từ một truyền thuyết xa xưa của dân tộc Chăm được thi sĩ kéo về thời hiện tại phục vụ cho tứ thơ. Người Chăm vốn theo chế độ gia đình mẫu hệ. Thế kỉ thứ XII, cánh đàn ông nổi loạn muốn lật đổ nó, thay bằng chế độ phụ hệ nam quyền. Tình thế cấp bách buộc vua Pô Klong Girai bày ra kế đào mương. Đàn ông mương nam, phụ nữ mương phía bắc. Cánh đàn ông chẳng những bỏ bê công việc mình, mà còn sang bên nớ đào phụ với chị em. Đến hẹn, Mương Cái đã xong trong khi Mương Đực dang dở. Chế độ gia đình mẫu hệ Chăm phục hồi trở lại.
Anh dám mang phần số loài cá hồi không? - Kiều Maily đặt câu cho người tình như thế, khi cuộc tình đang ở tình trạng lửng lơ. Chẳng khác gì thuở Pô Klong xa xôi ấy. Em đã dám, còn anh thì sao? Ở bài cuối cùng của tập thơ, nữ thi sĩ này đẩy câu hỏi tới cùng hơn nữa:
Giữa anh và em là vực thẳm
mấy lần số cát bãi Nam Kương kia không thể lấp đầy

giữa đôi mắt chúng ta là vực thẳm
đắm đuối đến đâu cũng không thể đầy

giữa thân thể chúng ta là vực thẳm
ngàn nụ hôn cũng không thể làm đầy

anh có muốn nhảy không?
Anh có muốn nhảy không?” hay, “Anh dám mang phần số loài cá hồi không?” là câu hỏi mang ở tự thân tinh thần nữ quyền trong thời đại toàn cầu hóa. Đó chính là sự khác biệt. Mà giá trị nghệ thuật là gì, nếu không phải tạo nên mấy khác biệt? Giữa các nền văn hóa, giữa thế hệ, và gần hơn - giữa mỗi nghệ sĩ…
Thơ dân tộc thiểu số đã có những tên tuổi sáng giá: Lò Ngân Sủn, Y Phương, Pờ Sào Mìn, Dương Thuấn, Mai Liễu… nay có thêm khuôn mặt mới: Tuệ Nguyên, Hoàng Thanh Hương, Kiều Maily… để làm nên một nền thơ đầy bản sắc trong vườn thơ Việt Nam hôm nay.

TFN, 1-1-2014



SỐ: 259 - tác giả ĐỖ VĂN TIẾN



Người lính già với hoa dã quỳ

Dã quỳ ơi! Dã quỳ vàng
Uống bao khô khát mà loang đất này?
Tự ngàn xưa đến hôm nay
Mùa xuân mặc chiếc áo này - cao nguyên.
Một thời trận mạc triền miên
Hoa theo ta dội lửa lên đầu thù
Đêm chờ giặc – giữ chiến khu
Dã quỳ ru gió, gió ru đại ngàn.
Lời ru quặn thuở hồng hoang
Lời ru thắp sáng buôn làng hôm nay
Yêu hoa – trở lại đất này
Mở đường vỡ đất dựng xây nông trường.



Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

SỐ: 259 - tacs giả LÊ VĨNH TÀI



Valentine


Chàng bên cạnh giường
nàng mong manh lốm đốm những sợi bạc
có một sợi tóc vướng sau tai
như nàng hay bướng bỉnh
chàng không nhìn thấy người phụ nữ sáu mươi ba tuổi
chỉ đôi mắt màu nâu thoáng ướt
lấp lánh như chiếc nhẫn nàng hay đeo ở ngón út
nàng thì thầm trong giấc ngủ
với một chút nước bọt từ khóe môi
chàng đã lau nó thật khéo
vào ống tay áo hơi cheo leo của mình
chàng đặt một bông hồng đỏ
vẫn còn giọt sương
mà đứa con gái của chàng và nàng
vừa mang vào
vẫn còn vương cọng cỏ
lồng ngực xương xẩu của nàng nhấp nhô theo cơn gió
chàng vuốt nhẹ cho nàng
như nàng đã làm ngày xưa
lúc con gái của nàng ho và khó thở
chàng biết nàng sẽ bay
vì nàng không còn trọng lượng
cơ thể nàng như bài thơ đang khô trong nắng
nàng chàng
im lặng
một đêm
nữa
thôi…